Đề bài: Cảm nhận của em về nhân vật Huấn Cao

Bài làm

Cảm nhận của em về nhân vật Huấn Cao –Nguyễn Tuân là một bên văn tài hoa – khí phách. Ngay từ trước Cách mạng tháng Tám, ngòi cây viết ấy đã biết hướng thiện, hướng mỹ để tìm thấy với lưu giữ lại đến đời những vẻ đẹp của một thời vang bóng. Trong nhiều vẻ đẹp của Vang bóng một thời xuất bản năm 1940, nổi lên một vẻ đẹp chói lòa, rực rỡ, vẻ đẹp của hình tượng nhân vật Huấn Cao vào truyện ngắn Chữ người tử tù nổi tiếng của ông.

Bạn đang xem: Cảm nhận về nhân vật huấn cao

Nhân vật Huấn Cao được sáng tạo từ một nguyên mẫu có thực vào cuộc đời, đó là đơn vị thơ Cao Bá Quát hero khí phách lại nổi tiếng viết chữ đẹp một thời. Ngulặng mẫu vốn đã đẹp, nhưng lúc đi vào tác phẩm, nhờ điển hình hoá nghệ thuật, đã trở thành một hình tượng nhân vật xinh xinh tỏa sáng với tía vẻ đẹp rực rỡ chói loà: vẻ đẹp của tài hoa; của khí phách hiên ngang bất khuất, của "thiên lương" trong trắng. Ba vẻ đẹp này sẽ không tách rời nhau mà lại gắn bó chặt chẽ với nhau để tạo nên sự vẻ đẹp của nhân vật lí tưởng của Nguyễn Tuân.

Huấn Cao là một người nghệ sĩ chân thiết yếu rất mực tài giỏi, hiếm gồm trong nghệ thuật thư pháp. Ông "viết chữ rất nkhô giòn và đẹp". Chữ viết của ông đã trở thành những bức trỡ ràng nghệ thuật cùng là niềm khát vọng của những bé người đắm đuối chiếc đẹp: "có được chữ ông Huấn Cao mà lại treo là bao gồm một vật báu bên trên đời". Nhưng Huấn Cao là một bé người sống nhân ái phương pháp, biết tự trọng. Ông luôn luôn luôn luôn đặt chữ trung khu bên trên chữ tài, bên trên cả bạc vàng, địa vị: "Ta nhất sinh ko vị vàng ngọc tuyệt quyền thế nhưng mà phải xay bản thân viết câu đối bao giờ". Cho phải xin đượ chữ của ông không phải là chuyện dễ, không phải ai cũng xin được trừ ba người bạn tri kỉ, tri kỷ của ông: "Tính ông vốn khoảng, từ chỗ tri kỷ, ông ít chịu mang đến chữ". Tuy vậy, nhưng lúc ông "thấy dòng tấm lòng biệt nhỡn liên tài" của viên quản ngục thì ông lại bằng lòng mang đến chữ "nào ta gồm biết đâu một người thầy Quản đây nhưng lại bao gồm những sở mê thích cao cả như vậy. Thiếu chút nữa, ta đi phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ".

Những lời khuyên ổn của Huấn Cao với viên quản ngục đã thể hiện rõ quan điểm thống nhất giữa dòng trọng điểm với chiếc tài, giữa loại đẹp cùng loại thiện: "Ta khuim thầy Quản đề nghị vậy chốn ở đi. Chỗ này sẽ không phải là nơi để treo một bức lụa trắng với những đường nét chữ vuông tươi tắn nó thể hiện những hoài bão tung hoành của một đời bé người", "tôi bảo thực đấy, thầy Quản bắt buộc search về nhà quê mà lại ở đã, thầy hãy thoát khỏi dòng nghề này đi đã, rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây, khó giữ loại thiên lương mang lại lành vững và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cả đời người lương thiện đi". Lời khuim thực tình này của Huấn Cao đã tạo xúc động mạnh với cảm hoá được viên quản ngục.

*

Cảm nhận của em về nhân vật Huấn Cao


Huấn Cao cònlà một người hero, đầy khí phách, sống hiên ngang không hề khuất phục trước uy quyền và bạo lực. Huấn Cao là một lãnh tự của phong trào nông dân khởi nghĩa, ngang nhiên chống lại triều đình, khi bị bắt, cổ đeo gông, bị giải vào trong nhà lao chờ ngày xử chém nhẹm ông vẫn từ tốn, không hề sợ sệt: "Huấn Cao đứng đầu gông, xoay cổ lại bảo mấy bạn đồng chí: rệp cắn tôi, đỏ cả cổ lên rồi. Phải dỗ gông đi". Lời viên quản ngục nói với thầy thơ lại càng làm cho nổi bật dòng tài với chiếc khí phách của Huấn Cao: "Thầy bao gồm nghe người ta đồn Huấn Cao quanh đó loại tài viết chữ tốt, lại còn có tài năng bẻ khoá cùng vượt ngục nữa không?". Trong tù "Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như đó là một việc vẫn làm vào loại hứng bình sinh thời điểm chưa bị giam cầm", Huấn Cao còn khinc bỉ viên quản ngục, kẻ nắm vào tay quyền lực bao gồm thể hành hạ, đánh đập mình vị ông những tưởng viên quản ngục này cũng như từng nào viên quản ngục khác. Thái độ khinh bỉ của ông được thể hiện khá rõ vào câu trả lời câu hỏi của viên quản ngục: "Vậy ngài tất cả cần thêm gì nữa xin mang đến biết. Tôi sẽ cố gắng chu tất", "Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn tất cả một điều. Là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây".

Huấn Cao là một nhỏ người rất yêu thương chiếc đẹp, loại thiện. Chính bởi vì vậy mà ông cảm thông được tấm lòng biết yêu thương dòng đẹp của viên quản ngục, mang lại chữ viên quản ngục. Và cũng chính vì có quan lại niệm thống nhất giữa cái đẹp với chiếc thiện phải Huấn Cao đã khuyên ổn viên quản ngục đề xuất về quê, rời bỏ loại nghề quản ngục để giữ lấy mẫu đẹp và dòng thiện.


Cảnh mang đến chữ diễn ra ở loại thời điểm đêm đã về khuya cùng trong một chiếc không gian chật hẹp, tối tăm của đơn vị ngục với "một cảnh tượng xưa nay chưa từng gồm, đã bày ra vào một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa kho bãi phân chuột, phân gián". Trong cảnh này, tác giả đã khéo tạo những hình ảnh đối lập. Thứ nhất là sự đối lập giữa chiếc đẹp của "tấm lụa trắng tinh", "phiến lụa óng", "nét chữ vuông tươi tắn", thoi mực thơm" với mẫu dơ dáy, bẩn thỉu của "buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa bến bãi phân chuột, phân gián". Thứ nhì là sự đối lập giữa hình ảnh người tù túng "cổ đeo gông, chân vướng xiềng đang dậm tô đường nét chữ bên trên tấm lụa trắng tinc căng trên mảnh ván" với hình ảnh viên quản ngục "khúm núm" và thầy thơ lại gầy lô "run run bưng chậu mực".Sự đối lập thứ nhất đến ta thấy giữa cái ác, nơi tăm tối của bên ngục mẫu đẹp vẫn sống, ko hề bị tiêu diệt. Trong sự đối lập thứ nhị ta thấy một sự chuyển hoá quyền lực. Viên quản ngục nắm trong tay quyền hành hạ, đánh đập Huấn Cao lại trở thành "khúm núm" trước Huấn Cao. Đó phải chăng chính là sức mạnh của mẫu đẹp, chiếc thiện đã chiến thắng chiếc xấu điều ác.

Xem thêm: Soạn Bài Miêu Tả Và Biểu Cảm Trong Văn Bản Tự Sự Ngắn Nhất, Soạn Bài Miêu Tả Và Biểu Cảm Trong Văn Bản Tự Sự


Qua hình tượng nhân vật Huấn Cao, Nguyễn Tuân muốn bày tỏ những quan niệm của mình về dòng đẹp. Với Nguyễn Tuân, cáitàiphải đi đôi với cáitrung khu. Cáiđẹpvà cáithiệnko thể bóc tách rời nhau. Đó là một quan niệm thẩm mĩ tiến bộ của tác giả.